Đi chợ phiên Bắc Hà

Chợ Bắc Hà họp phiên từ khoảng 6h sáng đến 14h chiều thì dần tan. Khi nắng lên đến nửa ngọn núi, chợ dần thưa, chỉ còn lại những gánh hàng chỏng chơ...

Lịch trình đã lên từ trong Tết âm lịch nhưng do ra năm nhiều việc, nhà nhà hội hè... Nên được người này thì lại mất người kia. Sau hai lần vỡ kế hoạch, sợ “quá tam ba bận” nên cả nhóm thống nhất ra nghị quyết “nhà nào không đi chi phí vẫn cứ bổ đầu”. Hiệu quả ngay, lập tức có bốn nhà đăng ký. Thế là lịch lên ngay, giữa tháng 2 sẽ khởi hành, dù muộn, xuân đã “bay đi ít nhiều” nhưng vẫn còn hơn cứ “ngóng” dài cổ mấy năm. Thế mà, khi khởi hành bảy “suất đinh” nhưng lại chỉ có sáu nhà được hưởng.

Dù vậy, sáu nhà mà vẫn phải chia làm ba đoàn, một nhóm đi từ sáng sớm, một nhóm đi non buổi sáng và nhóm còn lại xuất phát đầu giờ chiều hôm đó.

Lượt đi, cả ba nhóm, không ai bảo ai đều leo lên cao tốc Hà Nội – Lào Cai. Thật là may, hôm đó trời khô ráo, nét xuân óng ả chứ không “mít ướt, sầm sì” như hơn tuần trước. Đường cao tốc mới, kéo một vệt đen thăm thẳm, thẳng tắp. Cảm giác như đang vi vu ở trời tây, chân ga mát rượi, xe lướt cứ mượt... mượt là. Sướng thật! Trước đây, chuyện cứ “nhấp nhỏm” lúc đi, lúc dừng cũng một phần vì con đường. Khi chưa có cao tốc, bò lên được Bắc Hà mất đến cả ngày đường ấy chứ.

Đến 6h chiều, hai đoàn đến Bắc Hà, không khí ở đây thật trong trẻo, bước xuống xe ai nấy “hít hà” lấy được, cứ như Hà Nội thiếu không khí. Chúng tôi nghỉ ở khách sạn Sao Mai, trung tâm thị trấn. Nhận phòng xong, cả hội rủ nhau đi thăm phố. Bắc Hà là một thị trấn nhỏ, dịch vụ ở đây chưa được phong phú như Sapa, không có nhiều quán xá. Trong khi chờ nhóm bạn, tham khảo lễ tân thì được biết “Dinh Hoàng A Tưởng chỉ cách khách sạn chừng 3 km và tối nay có múa lửa trại đêm xòe”. Đằng nào cũng phải chờ các bạn lên mới ăn tối, để giết thời gian, chúng tôi quyết định đi thăm dinh Hoàng A Tưởng. Lúc này trời đã se lạnh, sương xa, đường phố vắng vẻ. Nhiều nhà hai bên đường đã đóng cửa im ỉm. Có khúc phố đã tối đen. Khung cảnh này làm cho chúng tôi nhớ về những vùng quê xa xôi, cách đây hàng chục năm nơi chúng tôi lớn lên, nơi chúng tôi đến công tác... Câu chuyện xưa, chuyện về cùng đất này, về con người nơi đây cứ rủ rỉ dẫn bước chân chúng tôi đến nhà vua Mèo.

Nhà vua Mèo nằm trên lưng một quả đồi (có lẽ vậy), ánh đèn mụ mị (có lẽ do ý tưởng của những nhà bảo tồn), heo hắt. Chúng tôi bảo nhau “Hơn 100 năm trước thì nơi sẽ vô cùng bí hiểm...”. Giờ nhà cửa san sát, đường xá rộng rãi, có đèn điện mà còn có cảm giác “lành lạnh” nữa là...

Chúng tôi theo nhau bước lên Dinh. Cửa ở chính giữa Dinh, đi lên bằng hai lối dẫn, bước hơn chục bậc là đến ban công. Nhìn từ ban công xuống, trong màn trời tối đen, xa xa thi thoảng có ánh đèn sáng lập lòe. Có lẽ, ngày xưa người ta thiết kế cái ban công, một phần để trang trí nhưng có lẽ phần hơn là để quan sát chăng?

Chúng tôi vào sân Dinh, lúc này đã gần 7h tối. Đứng giữa sân, nhìn ra bốn phía, những nét còn lại cho thấy kiến trúc Pháp rõ nét. Dù vậy, không thể phủ nhận “linh hồn” vùng này trộn đậm trong đó. Phải chăng đó là vì cảm giác khi đứng giữa cái sân rộng, trong cái tĩnh mịch, âm hưởng từ những câu chuyện nhuộm màu sắc bí ẩn chăng?

Nhà chính ở phía trong, hai bên trái, phải là nhà phụ, trước là bức bình phong. Các cửa nhà hình vòm. Hành lang có lan can. Bốn gian hai bên phải trái của cả hai tầng là nơi sinh hoạt gia đình. Gian giữa cả hai tầng dùng làm nơi hội họp. Mặt chính trang trí bằng nhiều hoạ tiết công phu. Hai bên phải và trái có đắp nổi hai câu đối... Hỏi ra mới biết, tổng diện tích toàn khu nhà lên tới hơn 4.000 m². Ngôi nhà hoàn thành vào năm 1921.

Dinh Hoàng A Tưởng được sửa sang, quét vôi lại màu vàng khiến dinh mất đi màu sắc rêu phong, nhưng sự thâm trầm vẫn làm cho khách tham quan bao trùm cảm giác... siêu thực. Những dãy hành lang hun hút, cảm giác thấy cảnh một thời xa xưa, cảnh đòn roi người hầu dưới sân, cảnh các bà hai, bà ba đi lại trong phòng, tiếng rít thuốc phiện trong làn khói mù mịt ở căn phòng nhỏ…

7h30 khách du lịch lục tục kéo về sân dinh xem múa. Thế là chúng tôi quyết định ở lại xem, liền gọi thông báo cho nhóm bạn đến muộn biết là chương trình múa sẽ diễn ra chừng 1h30 phút. Hy vọng là mọi người đến kịp, đây cũng là một trong những nét văn hóa rất riêng của Bắc Hà.

Du khách nói chung và chúng tôi nói riêng rất thích thú “ngắm nghía” các cô gái vùng cao, xúng xính váy áo. Mọi người thi nhau đứng cạnh các cô còn đang chuẩn bị chụp ảnh... Dù vậy, các cô vẫn tươi cười, vui vẻ, còn làm dáng để mọi người có được bức ảnh sinh động nhất. Theo như lời giới thiệu, cả đội múa đều nghiệp dư. Họ tự đóng góp để mua trang phục, đạo cụ và công sức ra luyện tập, với mong muốn lưu giữ, làm sống dậy những điệu múa, tiếng khèn của dân tộc mình, để giới thiệu cho du khách thêm nét độc đáo của vùng Tây Bắc.

Mở màn là MC giới thiệu chương trình (cô MC cực kỳ xinh và ăn nói rất khéo). Bắt đầu bằng màn múa khăn, rồi đến múa nón, múa mời rượu... Tiếng khèn, tiếng trống như vỡ tan ra, rập rìu... Vừa lúc nhóm bạn cũng kịp đến, hòa mình trong tiếng khèn trống, men rượu ngân ngất, lúng liếng mời gọi... Lửa trại đã nhom, bùng lên... Thế là chúng tôi ùa ra sân, len vào giữa các cô gái, tay nắm tay nhau nhảy múa say sưa... Đến tận khi bếp lửa tàn mới kéo nhau về đi ăn tối.

6h sáng hôm sau chúng tôi ra phố. Trời vẫn còn hơi mù, thế mà đường đã đông nghẹt. Hóa ra ở đây, người ta đi chợ từ rất sớm vì nhiều người nhà xa cách mấy núi, mấy đồi mà đa phần là đi bộ. Nhà nào có ngựa thì dắt theo con ngựa thồ đủ thứ hàng, đi xe máy chỉ là những gia đình khá giả. Nườm nượp tốp 3, tốp 5, váy áo xúng xính xuống chợ. Tất cả các ngả đường về Bắc Hà nhộn nhịp người đi chợ phiên.

Chợ nằm giữa thung lũng, rộng lắm mà vẫn chật kín người. Bà con dân tộc Mông, Lô Lô, Dao đỏ xúm xít, váy áo đủ sắc màu sặc sỡ. Chợ phiên là một ngày hội, sau cả một tuần quần quật với ruộng nương, thế nên ai cũng muốn được khoe những chiếc váy do chính đôi bàn tay khéo léo của mình làm ra. Cả chợ biến thành một chợ màu sắc rực rỡ.

Đầu cổng chợ, một dãy các mế bán rượu ngô Bản Phố. Chỉ hít thôi mà thấy “phê” rồi. Cứ thế chúng tôi lạc vào chợ, ngõ ngách nào cũng rừng rực sắc màu, nào đỏ, nào xanh.... Có lẽ không có cái chợ nào nhiều màu sắc như nơi đây. Sương bay bay như mưa phùn càng làm cho khung sắc này, sóng sánh, phiêu du.

Chợ Bắc Hà bán đủ mọi thứ. Những gian hàng thổ cẩm bày sạp đẹp mắt nằm ngoài chợ, còn phía bên trong là thế giới của sắc màu rau, ớt, mật ong, cuốc xẻng. 

Dãy hàng ăn nhộn nhịp, bàn ghế nối nhau. Thôi thì đủ thứ, trẻ con người lớn túm tụm. Quán phở bốc khói nghi ngút, tiếng xì xụp ngon miệng. Cánh đàn ông thì đã quay tụ với nhau khề khà bên bát rượu ngô, nhậu cùng thắng cố ngựa....

“Vui thế này mới là đi chợ chứ”, một cậu trong nhóm thốt lên. Người lớn trẻ nhỏ rộn rã khắp nơi. Từ quầy bán nông sản đến quầy bán đồ ăn thức uống, từ hàng tạp hóa cho đến khu mua bán trâu bò lớn ở trên đồi đằng sau, chỗ nào cũng huyên náo, rộn rã tiếng nói tiếng cười.

Chợ Bắc Hà họp phiên từ khoảng 6h sáng đến 14h chiều thì dần tan. Khi nắng lên đến nửa ngọn núi, chợ dần thưa, chỉ còn lại những gánh hàng chỏng chơ. Góc nào cũng bắt gặp các chàng đang phê, say giấc. Không ít những người vợ tay se đay, lầm lũi theo sau đuôi con ngựa, trên lưng là anh chồng Mông say ngật ngưỡng, thế mới là sướng! Những chiếc váy sắc màu lại tỏa ra khắp các con đường... Có ấn tượng nào hơn!

Tác giả: _Quang Minh_ - Nguồn: Autoworld

Lựa chọn xe của bạn

 

ĐỌC NHIỀU NHẤT

Đang cập nhật
03:16 01/10/2014
Ít nhất một phiên bản Nissan Rogue đã được thiết kế lại vào cuối năm ngoái. Sẽ không quá khó khăn với fan hâm mộ dòng xe này trong việc tìm kiếm và thuê cho mình những chiếc Nissan Rogue đời cũ bởi hãng vẫn đang cung cấp bản Rogue Select chuyên để cho thuê.